Tại sao nhỉ, ngày hôm nay xảy ra biết bao nhiêu sự kiện, đã bao nhiêu lâu rồi mày mới được sống như ngày hôm nay? Hay là vì biết ơn một người nào đó mà không biết chừng nào mới được trả ơn? Hay là lo lắng vì không biết rằng rồi cuộc tình mình liệu sau này có đẹp được như mơ, hay trong câu chuyện? [em muốn ngủ với anh] Lần đầu tiên đọc 1 câu chuyện mà mình muốn khóc, tuy rằng tuyến lệ đã khô khốc từ đời nào rồi, nhưng cảm xúc trong mình chưa bao h mãnh liệt vậy. Nó thật quá, hay quá, cái nụ hôn mà tên Khôi đó đặt vào môi bé gái ấy, cái thời điểm đó, ôi! Chỉ ước sao sau này mình sẽ làm được vậy. Phải cố gắng thôi. Mình biết em là thật, nên mình cũng cố gắng sống thật với bản thân mình. Phải bình tĩnh trước mọi tình huống, đừng có nôn nóng... Nghĩ đi nghĩ lại thì mình cũng có kém j cái tên Khôi ấy, mình còn thật lòng hơn, còn tốt hơn, hắn... được cái hơn mình biết phóng xe đến 80, mình cũng đâu vừa, ra xa lộ thử coi :). Nhưng mà cần j mấy thứ ấy, cứ từ từ, quan trọng là em hiểu mình, mình cũng hiểu em, mình muốn tất cả sẽ đến 1 cách thật tự nhiên... Mình sẽ lấy tình cảm mình cảm hóa em ấy, mình muốn giữ lời hứa, mình với em ấy cứ như là ân nhân của nhau ấy... Em ấy cho mình một cuộc sống mới, 1 cuộc sống mà đã lâu, từ lâu lắm rồi mình chưa có được. Mình cho em ấy cả cuộc sống mình, mình giành tặng nó cho em, như một món quà đền đáp, hơn nữa nó sẽ giúp em, hay có thể là gia đình em sống tốt hơn, mình cũng chỉ mong thế... Mình vẫn mơ, mơ một ngày anh em ta gặp nhau, anh sẽ chở em đi đâu đó chơi, có thể là quán cà phê gần nhà anh thôi, anh sẽ giới thiệu em với tụi bạn anh, tụi nó nhìn vậy mà bụng tốt lắm (tốt bụng ý :) ) , khi em hiểu được thế giới của anh rồi, anh sẽ đi vào thế giới của em, chúng ta là của nhau, có j phải giấu giếm, em nhỉ... Mà cũng có phải xa nữa đâu, ngày em thi đại học là 10/07, chắc cỡ nửa tháng thì có kết quả, lúc đó anh em ta sẽ gặp nhau, em nhỉ, ôi anh mong từng ngày được nhìn thấy khuôn mặt của em, nó như thế nào, chắc chắn sẽ rất đẹp rồi, em gái anh là người đẹp nhất thế gian này rồi... Còn chưa tới 2 tháng nữa thôi, anh em mình cùng động viên nhau học tốt, em nhé...
Ngày mai đi tình nguyện Củ Chi kìa, lo đi ngủ sớm đi...
Từ ngày mình quen em , cuộc sống của mình thay đổi hẳn, từng bước 1, việc gì mình cũng dám làm, sao dám... h0k dám làm, em mà biết thì còn đường nào mà ăn với nói ;))
Để kể cả ngày hôm nay ra mày thấy rõ ngay (mấy ngày trước cũng na ná thế, trước khi quen em mình chả khác j khối thịt chây lười, h khác rồi nhé :)) )
sáng vẫn 8h30 dậy, chán, cái khoản dậy sớm chả bao h cải thiện được...
Ăn uống đánh răng rửa mặt xong cũng 9h, bắt đầu dong xe từ nhà lên trường, trước khi vào trường đá qua Nguyễn thiện Thuật mua sợi dây đàn nylon, về sửa để mai còn xách đàn đi tình nguyện...
Trên Trường làm đề tài đến 11h30 như mọi hôm, về ăn cơm, ngủ nghỉ, nghe nhạc j đó tới 2h30 (từ ngày có em cứ trằn trọc ngủ không được :)) ) rồi lại fb,... tới 3h30 thì chuẩn bị xách xe lên công ty (bữa nay t6 mừh).
Ở công ty tới 5h25 rồi chạy qua nhà thờ bình xuyên đi lễ, tới 6h20 chạy qua sân Trung Sơn đá ké tụ Đt với Vt, mịa...
Về ăn cơm nhanh nhanh rồi 9h kém 15 chạy qua trường học võ (mần non :) ) , học tới 10h30 về, ăn lặt vặt vớ vẩn rồi chuẩn bị quần áo đồ đạc mai đi, xách cây đàn lên giường lắp dây rồi fb nhớ em này nọ đến h này đây, chính xác là 1h19' sáng vẫn đang cặm cụi đánh máy viết blog đây, (có lỗi với em quá...)
Thôi đi ngủ, mai chiến tiếp :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét