Từ ngày biết em, anh sống khác hẳn hoàn toàn. Trước đây, anh còn là con nít, anh sống nội tâm, ít nói chuyện, thường h0k biết phản ứng ra sao trước những tình huống, bạn bè a h0k biết xã giao... nói chung là 1 cục thịt, sống cứ gọi là ăn bám đi... Nhưng từ ngày biết em, anh quay 180°, anh trở thành con người cởi mở hơn, xã giao hơn, đối với bạn bè anh đã biết đưa ra những lời khuyên, đánh giá... Anh đã mở lòng mình ra hơn, biết cảm nhận cái xã hội này, cái thế giới này, cộng với môn võ, và ông thầy anh... tất cả như kết hợp lại làm một với anh, anh cảm thấy giống như có một... đấng bề trên nào đó, đang gom góp các thứ lại, chuẩn bị sẵn cho anh, chỉ để đợi 1 thời điểm thích hợp, trao nó lại cho anh, và anh biết anh đang được thừa hưởng những thứ đó... trong đó có em, có cuộc đời này, anh tin. Giai đoạn này của cuộc đời anh đang là giai đoạn anh đang hạnh phúc nhất, bùng phát nhất... Bởi vậy anh không muốn có bất cứ một tai nạn nào xảy đến trong thời gian này... Anh muốn để giành đấy đến khi được gặp em... Hay chí ít biết em là có thật... Mặc dù anh chưa biết em là ai, nhưng anh tin... Một niềm tin có thể gọi là mù quáng... nhưng vô cùng logic, 1 cái logic khó có thể diễn tả bằng lời, em àh! Anh sẽ trả ơn cho em, bất kể em là ai...
Anh thường ví cuộc đời anh, con người anh như 1 cái két sắt bị khóa, mà cái ổ khóa hình như lâu ngày không ai chùi rửa, nó bị rỉ sét, cứng, khó có thể mở được, mà em chính là nguồn lực đủ mạnh để phá bỏ cái khóa ấy, mở tung con người anh... Tại sao anh có thể thay đổi được đến như vậy? Vì cảm giác được che chở 1 người, có một người có thể nghe những tâm sự của mình... Anh đã chờ đợi h0k biết là bao nhiêu lâu rồi...
Anh lại ví cuộc đời anh như con heo đất, hay cái hũ tiền tiết kiệm ý, nó chỉ có cái khe nhỏ, để mỗi ngày bỏ nó vào 1 tí, 1 tí, đến khi nó đầy lên, hay là 1 dịp gì đó em muốn có tiền... Thế là em đập nó ra, thế là bao nhiêu thứ trong nó chảy tràn ra...
Con người anh cũng vậy... Từ nhỏ đến lớn anh vẫn góp nhặt mỗi ngày một tí, những suy nghĩ, những trải nghiệm, rồi kiến thức... anh bỏ vào, nhưng lại h0k biết cách lấy ra... đến khi nó đầy... rồi cái ngày ấy đến, cái ngày mà em nhắn cái tin nhắn đầu tiên cho anh... cái ngày 9/5 định mệnh ấy... Em chính là người đã đập vỡ con heo đất , haha :)) Nhưng mà anh cám ơn em còn h0k hết... anh cám ơn vì em đã chọn đúng thời điểm, hay 1 đấng bề trên nào đấy xúi em ... đập con heo đất của anh, haha :)) Chứ h0k phải của bất kỳ thằng nào khác :)) , anh mừng vì con heo đất của anh đã đầy, h anh đã có đủ tự tin để nói với thế giới này rằng, anh có thể làm tất cả mọi sự... chuyện tình lãng mạn ư... anh dư sức tạo ra 1 câu chuyện, đủ thật, đủ gay cấn và không kém phần lãng mạn... mà 2 ta sẽ là nhân vật chính... và nếu có 1 cơ hội nhỏ nhoi nào đó để nó được dựng thành phim... haha... nó sẽ giành giải oscar chứ chẳng chơi :))
Anh mừng đấy, vì anh thấy khối thằng bạn anh, con heo đất của tụi nó... đã đầy đâu... mà tụi nó đập bể cmnr... bởi vậy anh cám ơn... bởi vậy nên người ta mới nói... con trai nó khác.... cái j càng kiềm chế thì sau này nó càng bùng phát dữ dội, haha, anh đang bùng phát dữ dằn đây :)) ... "Kềm chế sự sung sướng lại.... để sau nó càng sướng... :))"
--------------------------------------------------oOo----------------------------------------------
Mỗi ngày là 1 chuỗi sự kiện mới...
8h30 dậy, đánh răng rửa mặt làm cafe, mua đồ ăn sáng...
9h thằng M tới nhà , 2 đứa ra cafe, nói chuyện phiếm...
10h30 về tới nhà, giở tài liệu ra đọc tí, làm đề tài, ... này nọ, ăn cơm trưa, coi tam quốc, ngủ trưa tới 2h (ếu ngủ đc!)
2h lại fết búc này nó tới 3h10... làm ly cafe dã chiến, biết ở nhà cũng ếu làm ăn đc thêm jiề, xách xe chạy ra trường TNSP xem thông báo cho đứa em... ếu có hy vọng... e nó h0k được rồi... kiếm trường khác... đúng tuyến...
4h kém 15 tới văn phòng cty... nói chuyện... 5h 20 về đến nhà... đi lễ hết cmnr, đi jiề mà sớm.... Quay xe lên nhà thờ... đệt... 6h mới lễ... xách xe chạy sang nhà mới tắm rửa (ếu có xà bông, khăn... lại tắm dã chiến...) để cặp xách xe chạy lên nhà thờ đi lễ 6h, lễ trọng...
7h kém 15 xách xe lại nhà mới lấy cặp rồi dong về... ghé sang cái quán ông thầy chỉ tính mướn... thấy được quá xá... phải chi mướn đc...
Chạy dọc con đường ấy ... nhìn sang 2 bên, thấy quán ốc, quán nhậu san sát, thấy làm món cũng được... đang nghĩ miên man bữa nào dẫn tụi bạn lại ăn thử xem thế nào... đm... h0k ngờ gặp đúng tụi bạn đang ngồi... quán của ba má dượng thằng bạn... Ngồi tưởng chém gió chơi cho vui, ai dè... mới đầu thấy thằng M buồn buồn, lạ lạ, thường ngày nó h0k có vậy... Nó cố tỏ ra tự nhiên... Rồi thằng H tới... nó nói cmn ra cái tâm sự, nhỏ bồ nó đòi chia tay...
Mới sáng thấy còn bình yên... h ra nông nỗi này... Mình mới đem hết nào là kinh nghiệm, chiêm niệm... ra khuyên bảo nó... cũng mong là nó nghe... (cũng h0k ngờ là mình làm đc vậy, chứ trước đừng hòng mình làm đc chuyện đó, hehe, cám ơn em :) )...
9h20 ra uống cafe... 10h40 về tới nhà....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét