Nghĩ tới ngày mình sẽ được gặp em,
một giấc ngủ sâu, tuy rằng không dài lắm, nhưng cũng đủ để bù đáp số năng lượng cần thiết trong ngày.
Cái mình cần nhất lúc này, là 1 ai đó để tâm sự, người đó chắc chắn phải là em rồi, không ai khác hơn... Nhưng mình đã hứa rồi kia mà... Thôi thì đợi vậy, còn 2 tuần nữa chứ mấy đâu... Nếu mày không vượt qua được giai đoạn này, làm sao có mặt mũi nào mà gặp em được? Mạnh mẽ lên, mới có tí thôi mà đã yếu đuối như vậy sao?
Hãy cứ cháy hết mình đi, rồi việc sẽ ra sao thì ra, quan trọng là này không hối tiếc, vì đã không cố gắng hết sức!
... Cái cây, sát bên sân banh, hồi người ta còn chưa rào lại, thân của nó, nghiêng hẳn sang bên, làm cái giường nằm, đã lắm, hồi còn nhỏ mình cũng hay tự kỷ trèo lên đó ngồi, hóng mát, rồi nghĩ vu vơ vớ vẩn... Cái hồi ăn chưa no ấy, không có chỗ lý tưởng nào mà mình bỏ qua, nào là trên nóc nhà những ngày trời âm u mát mẻ, khi thì ra nằm với con mèo, khi thì nằm trên cành cây bàng hiu hiu bóng mát... ơi cái ngày ấy mới đó đây mà đã hơn chục năm rồi đấy, nay ta đã lớn, những ngày tháng đã qua, biết khi nào quay trở lại, ai cho quay trở lại? Cứ để nó ra đi như một phần ký ức vô cùng tốt đẹp, để sau này khi nhớ lại ta có thể tự cười bản thân như một thang thuốc bổ, cho ta được một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi...
Finally, i've found the reason for my life, it's today, 24 of june
nhiệm vụ đời tôi, lẽ sống đời tôi, là thay đổi thế giới, anh và em, chúng ta cùng thay đổi thế giới!
Mặc dù nó chỉ nhỏ nhoi như vậy nhưng ta vẫn tin, tin rằng nó là thật, và những j ta gặt hái là xứng đáng...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét