Thứ Năm, tháng 6 20, 2013

19/6 ...

Nói thật là... anh có lỗi với em rất nhiều, bé yêu của anh. Anh biết ở nơi phương xa ấy, em đang cố gắng rất nhiều, với mong muốn được gặp anh, anh cũng vậy đó em ah, nhưng mà anh thấy cái quyết tâm của anh sao nó mỏng manh quá, cái ước muốn được gặp em sao nó vẫn chưa thắng được cái chây lười trong anh! H anh phải làm sao đây? Để có được em? Anh phải làm sao để quyết tâm hơn ? Hãy đợi anh, em nhé!
Ngày hôm nay, lo công chuyện nhà, có lẽ là nhiều công chuyện quá làm mình xao lãng học hành chăng? haiz... Cái quyết tâm của mày, hok biết nó nặng bao nhiêu ký nữa...
Sáng nay có dịp về thăm trường cấp 2, mình có tới hai trường cấp hai lận. Bao nhiêu ký ức khi xưa nay lại đổ về... Trường nay có lẽ đã khác xưa, nhưng những hàng cây, dãy phòng học... Vẫn còn như in năm nào... Nào là những lúc tập tành làm người lớn, cũng bày đặt yêu đương, nhưng rồi nhát quá... Nào là đám bạn "người lớn", cũng đu theo. Có lẽ ta khó thể nào quên được, cái mà gọi là "mối tình" không phải đầu mà cũng chẳng phải cuối ấy, mà chẳng biết nó có phải là mối tình không... Ôi sao ta nhớ cái nụ cười, lún đồng tiền, có duyên dễ sợ, mà vì ta quá nhát nên chẳng thể nào với tới được... Nếu không, có lẽ h này ta đã khác...
Còn một ngôi trường cấp hai nữa, q12, chỉ 1 học kỳ thôi, nhưng nếu ta được ở nơi ấy lâu thêm chút nữa... vẫn là chữ "nếu"...
Mấy bà chị trong lớp nói hồi xưa sao mà cứ bình bình, giống mình quá. Mình thì chỉ tại cái tính nhát mà phải bị vậy từ xưa tới h. Còn mình nghĩ mấy bả chắc là hiện tượng... Tự kỷ số đông :)
nay sao ta thấy ta yếu đuối quá, thường ngày ta đâu có vậy đâu, mà sao h ... Càng ngày ta càng mất đi sự tự tin vậy? Muốn làm j thì cứ tự nhiên mà làm đi chứ lại...
Có một người, vẫn đang chờ mày, ở nơi ấy... Làm cái j đó cho xứng đáng đi!

Không có nhận xét nào: