Thứ Tư, tháng 11 18, 2015

2015/11/18

Nói a nghe phải làm sao để quên được em đây? 
Xuân ơi, e đâu rồi , e quên a thật rồi sao?
Vẫn biết ngày này nó sẽ đến, vẫn biết chuyện hai chúng ta sẽ chẳng đi tới đâu, nhưng sao cảm giác nó lại tệ hại thế này? Hic
Dù sao thì những kỷ niệm đó đã là rất thật, những kỷ vật vẫn còn nguyên đây, dĩ vãng đã từng rất đẹp, vậy mà tất cả h đã sụp đổ thực sự rồi sao
Buồn ơi, buồn nào cho bằng mất đi người yêu, mất đi thứ đã từng rất thân thuộc bao lâu nay. A đã từng coi e như người nhà, hy sinh cho e rất nhiều thứ, vậy mà h tất cả có lẽ đã chẳng còn?
Thôi e hãy đi tìm hạnh phúc của mình, việc đó với e có lẽ quá dễ dàng, còn với anh, anh sẽ chỉ chung thuỷ với một người thôi
E đi mất rồi, thực sự là e đã đi rồi, lỗi tại a, a đã không làm gì được cho e, những lời yêu thương có lẽ đã thiếu vắng nơi bờ môi anh, có lẽ anh chưa đủ sức mạnh sự chín chắn để đến được với em, xin lỗi e nhiều vậy, việc e làm với a có lẽ cũng là điều tất nhiên thôi, nhưng mà sao cảm giác nó kinh khủng quá,
Thời gian trôi đi cũng sẽ cuốn theo những ngày tháng ấy, nhưng những gì với em sẽ mãi còn đọng lại, anh nhớ những ngày tháng ấy, nụ cười ấy, tất cả đã từng là của anh, chúng ta đã từng là của nhau, những ngày tháng em đến bên anh, nấu cho anh ăn, chăm sóc cho anh, anh đã từng coi em như người trong nhà, anh đã từng tưởng như đax có một gia đình, tất cả thật đẹp, haha, ôi thời gian phải chi mi ngừng trôi để ta tận hưởng mãi cảm giác ấy, ta đã từng tưởng nó là mãi mãi, nhưng cuộc đời vốn nghiệt ngã thế đó, có gì là mãi mãi đâu, ngày vui rồi cũng sẽ trôi qua, những mật ngọt hương thơm ban đầu sẽ dần biến thành chông gai, thử thách, chỉ còn cách vượt qua thôi vì cuộc sống là vậy!
---
A là thằng ích kỷ lắm phải không em, e đã hy sinh vì anh như vậy mà anh lại chẳng đu can đảm để đón nhận em, để em phải ra đi với người khác, cho anh xin lỗi, chúng ta đã từng coi nhau như gia đình, thời gian thật êm đềm hạnh phúc, chắc trên đời chẳng còn thứ nào quý giá được bằng vậy

Không có nhận xét nào: